Văn thơ thiền
VỀ THÔI!
(Ngày đăng: 14/03/2013 - Lượt xem: 1495)

                  Về thôi!

Rời danh vọng, ta ẩn cư thiền thất.
Bỏ lại sau, hào nhoáng chốn phù hoa.
Bao tham sân, luyến ái cõi Sa bà.
Ta rũ sạch, kệ miệng đời chê nhiếc.

Ta quên Ta, quên điều Ta thấy biết
Ta quên người, quên hết những oán ân.
Ta nhẫn nhục, để tôi luyện tinh thần.
Ta quán sát, tới vô tình vô giác.

Thân bệnh tật, giúp ta xa hoan lạc,
Khổ đương đầu, giúp ta cởi nghiệp oan.
Ta giả ngây, để mạng sống chu toàn.
Ta giả dại, để chuyên tâm kiến đạo.

Ta bình thản, dấn thân vào khổ não,
Xoá căm hờn, sân hận lẫn yêu thương,
Ta thản nhiên, trước mê dại hung cuồng,
Để chuyển hoá, nghiệp duyên thành không sắc.

... Tâm đại giác, sẽ về bên đại giác.
Phật mỉm cười, chờ đón giữa sắc không.

                                                                     Phucthanh!

 



                                                                       

Các tin tức khác
Ý kiến bạn đọc (1)
Đồng cảm cùng huynh trưởng bằng một bài thơ Diệu Ngọc yêu thích : Mỗi lần ốm lại ngộ ra cái mới Thấy dải ngân hà trong cõi tâm linh Khi ta khỏe nhiều điều không nghĩ tới Mà ngộ đời qua thập tử nhất sinh . Nguyễn Bảo Sinh
ngocphuclt@tuoithocuoi.com (18/03/2013)0Thích |
Lấy mã khác
Đối tác
  • hatech
    BLT
    Inteli
  • Magiline
    GTF
    Vicato
  • khách hàng
    Khách hàng
    khách hàng
  • khách hàng
    trường Hoàng Diệu

Điểm báo
Dữ liệu đang được cập nhật...
thư viện hình ảnh