Luận giải
Cảm nhận một tâm hồn
(Ngày đăng: 23/11/2012 - Lượt xem: 857)

 

 Công án thiền - Dòng sông ảo vọng!

 
Kẻ lữ hành lê từng bước đơn côi,
Trên sa mạc tình yêu đời mạt pháp.
Thèm một chút, một chút thôi, nước mát,
Chốn dừng chân, nơi ốc đảo Bình yên?
 
Phút ngỡ ngàng, khi anh nhận ra em.
Sông rộng quá, dạt dào trên bờ cát.
Nước đầy ắp mà môi anh khô khát.
Em gần bên, mà xa quá chừng thôi…!
 
Em là sông? Em có thực trong đời?
Hay ảo ảnh? Hiện ra nơi sa mạc.
Em sẽ đến, tặng anh dòng nước mát?
Hay tặng anh, thêm cái khát cháy môi…???
 
Ta bên sông, giữa sa mạc cuộc đời
Ta soi ta, tận cùng không thấy bóng…
 
Phúc Thanh
 
 
... Nhiều lần, đọc những dòng thơ tự sự của Phúc Thanh, tôi đã xúc động và thầm nghĩ có lẽ tôi thấy anh trở nên gần gũi, thân thương bởi những dòng thơ đầy chất thiền mà cũng thật lãng mạn ấy. Từng câu từ rất tinh tế, mộc mạc, mà đậm đà, khúc triết. Những triết lý sống của đạo Phật được anh viết vào thơ cũng rất tự nhiên, đôi khi tôi có cảm giác không phải mình đọc thơ mà đang đọc những câu kinh nhà Phật.
 
Không khỏi ngỡ ngàng khi phát hiện thấy trong những vần thơ ấy là một tâm hồn thật mềm mại, thật trữ tình, đầy yêu thương và lòng nhân ái. Cũng trải qua bao sóng gió cuộc đời, nhưng chẳng hằn thù ai oán mà luôn nhủ lòng hãy quên để quay về, vuốt ve nỗi đau của riêng mình, sống trong nỗi đau ấy mà vẫn cảm nhận được những điều đẹp đẽ còn lại ở trong đời. Trong vũ trụ bao la này, mọi sinh linh đều khao khát sống và yêu thương. Tôi bắt gặp trong thơ anh những dòng suy tư nóng bỏng, những cơn khát, “thèm một chút, một chút thôi, nước mát,...”. Không dấu đi những khát khao của mình, vẫn sống đời của người trong cõi sa bà ở thời mạt pháp này, anh sống thật với mình, nhìn thấy rõ mình, biết thật rõ mình...đang khát.
 
Cơn khát của người lữ hành đơn độc trên sa mạc hoang vắng tưởng như được cứu cánh khi anh nhận ra một dòng sông, “sông rộng quá” cho cơn khát òa vào, thấy “nước đầy ắp mà môi mình khô khát”.... thấy thật gần mà quá đỗi xa xôi... Những ảo ảnh như thế trong tâm thức của người phàm thường làm nên nỗi đau trong cuộc đời. Dòng sông nào nơi hoang mạc mênh mông? Phải chăng ta đang tự mang cho ta “thêm cái khát cháy môi...???”
 
Thơ của Phúc Thanh đầy hình ảnh đẹp, chân phương và gợi cảm. Có những trưa nắng vàng, nắng thu đượm hương cây lá, tôi lục tìm để được lang thang trong các vần thơ của anh, nhẩn nha đọc, rồi được ngẫm nghĩ và hiểu ra bao nhiêu điều thú vị ở đời. Tôi yêu thơ anh vì không có sự gượng ép, cả khi tôi nhìn thấy nỗi đau buồn của anh trong thơ thì đó cũng là những nỗi đau thật kiên cường. Những dòng thơ viết từ tâm Vô Úy của anh chẳng có nỗi lo nào, chẳng có sự sợ hãi nào, chỉ toát lên một sự tỉnh giác, tự tỉnh thức mình trước bao cám dỗ trong cõi ô trược này.
 
Nào, ta hãy cùng bước đi! và ta đã thấy cái bóng của mình chưa? Tôi nhớ ở đâu đó, đã đọc được vần thơ:
 
  Bóng ta đổ xuống chân ta,

 Nào ai đã bước nổi qua bóng mình?

 

Thế mà ở thơ anh, tôi đọc đươc:
 
  Ta bên sông, giữa sa mạc cuộc đời

 Ta soi ta, tận cùng không thấy bóng…


Bóng mình hay chính mình đã nhòa đi, tan biến trong khói thiền mênh mang....Tôi hiểu chẳng còn day dứt nào, chẳng còn đam mê nào, cũng chẳng còn ảo ảnh nào nữa... cần đâu phải bằng da bằng thịt, bằng những bóng dáng yêu kiều...để thấy mình hạnh phúc, vì tất cả đã hòa tan vào tâm thiền lung linh, khiến cho mình thấy tự hào vì đã chiến thắng chính mình, cảm nhận vị ngọt ngào thấy mình tự do được sống trong bao yêu thương.
 
Với tuệ tâm, và không phải gồng mình lên bằng lý trí để xóa đi hình ảnh những dòng sông như thế, để bảo mình là đã biết rũ bỏ sạch bụi trần,... mà vẫn bình thản “ta bên sông, giữa sa mạc cuộc đời” để biết lặng lẽ lưu giữ những gì trong lành, thơm mát ở nơi thẳm sâu trong lòng mình, biết cùng những điều đẹp đẽ dường ấy, như bóng mình, hòa tan vào hư không, khiến cho khi soi mà “tận cùng không thấy bóng” nữa, thì biết rằng mình đã cùng nhau đến được bờ Giác an vui.
 
Diệu Thảo

 

Các tin tức khác
Ý kiến bạn đọc (Chưa có bình luận cho bài viết)
Lấy mã khác
Đối tác
  • hatech
    BLT
    Inteli
  • Magiline
    GTF
    Vicato
  • khách hàng
    Khách hàng
    khách hàng
  • khách hàng
    trường Hoàng Diệu

Điểm báo
Dữ liệu đang được cập nhật...
thư viện hình ảnh