Văn - Thơ Phúc Thanh
Nhớ về cô (Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11)
(Ngày đăng: 31/12/2008 - Lượt xem: 711)

 

Đến một ngày em chợt nhận ra
Những thứ quanh mình rồi sẽ đi mãi mãi
Chỉ kỉ niệm, tình yêu còn ở lại
Trong tim em, miền kí ức xa xôi.

Ở đó với biết bao nỗi buồn vui
Biết bao nụ cười và biết bao nước mắt
Mỗi lần mở ra, mỗi lần nghe quặn thắt
Nỗi đau nào nhen vào tận trong tim?

Em ngồi đó, mình em với lặng im
Nghe lòng mình thổn thức nhiều tâm sự
Mỗi kỉ niệm hiện về gợi biết bao niềm nhớ
Nhớ về cô, người mở lối tương lai.

Cô dịu dàng như ánh nắng ban mai
Toả xuống đời em, soi cho em nhìn thấy
“Sống trên đời ai cũng như ai vậy
Cần có tình yêu, cần có một tấm lòng.”

Cô hiện thân cho độ lượng bao dung
Cho tình thương và cho nghiêm khắc
Cho miệt mài từng đêm khó nhọc
Bên ngọn đèn, trang giáo án say sưa.

Cô hiện thân cho những giấc mơ
Chắp cánh đời em bay tìm phương trời mới
Đến những miền xa, dù cô chưa hề tới
Nhưng tình yêu cô gửi ở đó rồi.

“ Cuộc đời còn nhiều oan trái em ơi
Còn nhiều gian nguy, còn bao thử thách
Mỗi khó khăn là một kì sát hạch
Cho ta lớn lên, khẳng định trước cuộc đời”

Cô dạy em “đừng để nước mắt rơi
Đừng chán nản trước bộn bề cuộc sống
Hãy tin ở tương lai và không ngừng hi vọng
Cuộc đời này đẹp hơn mọi bài ca”

Dẫu thời gian làm vạn vật phôi pha 
Làm nhạt phai những điều chừng không thể 
Thì em mãi ơn cô và hơn thế
Cô mãi là ngọn lửa sáng đời em!
                            Nguyễn Tươi
Các bài viết khác
Ý kiến bạn đọc (Chưa có bình luận cho bài viết)
Lấy mã khác
Đối tác
  • hatech
    BLT
    Inteli
  • Magiline
    GTF
    Vicato
  • khách hàng
    Khách hàng
    khách hàng
  • khách hàng
    trường Hoàng Diệu

Điểm báo
Dữ liệu đang được cập nhật...
thư viện hình ảnh